Ru Bạc Lòng

Hà Nội đêm hoa sữa nồng nàn phố,

Ngập hồn anh thổn thức kí ức xưa,

Kí ức về em với những ngày xa ngái,

Thuở bàn tay thèm hơi ấm bàn tay.

Thuở em gọi: “Mặt trời là ngày, bóng tối là đêm”,

Hai đứa ngô nghê tung tăng trên cát mềm,

Em thích ngắm sao và yêu lục bình tím,

Anh khát nao lòng mùi hương dẻ xôn xao.

Ta hiểu nhau rồi ta yêu nhau,

Trong buổi giao mùa đất trời rơm rớm lệ.

hạnh phúc nhỏ nhoi em giấu vào trong tóc,

Để đêm về đặt trên gối nâng niu.

Ta lạc nhau trong một cơn giông,

Những ánh chớp làm nhòe đôi mắt,

Tiếng nổ vang trời làm tim đau quặn thắt.

Ôi! Vỡ òa những vụng dại yêu thương.

Nơi cuối đường có ai đứng chờ ai,

Chờ sông cạn đá mòn, chờ gừng cay muối mặn.

Anh hát ru mình, ru tình lời ru cũ,

Ru bạc lòng, khàn giọng, im hơi.

 

Hà Chương

Hà Nội -năm 2007

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *